(¨`•.•´¨)Ầm Ầm...bụpbụp...chát chát...á á...híc híc...chết nè dám chọc Thiếu Gia ta hả Hì hì...^_^ Tí chết đúng là đàn bà(¨`•.•´¨)
(¨`•.•´¨)====(¨`•.•´¨)=====(¨`•.•´¨)
(¨`•.•´¨)Đời con gái như loài hoa trắng(¨`•.•´¨)
(¨`•.•´¨)Khách qua đường có thể ngắm xem(¨`•.•´¨)
(¨`•.•´¨)Có ngắm xin đừng dang tay hái(¨`•.•´¨)
(¨`•.•´¨)Để hoa tàn tội lắm người ơi ^_^__(¨`•.•´¨)__^_^
Lần thứ mười đi xem mặt, sao Cẩm Linh chán ghét cái trò cứ lặp đi lặp lại nhiều lần đến thế. Uể oải thức dậy sau tiếng dục giã của mẹ, Cẩm Linh bước ra khỏi chăn ấm mà mồm vẫn cứ lẩm bẩm. Chẳng dám từ chối sự sắp đặt của mẹ, đúng hơn là Cẩm Linh không còn đường rút lui khi cứ hết lần này lại đến lần khác nữa nói bận việc.
Cậu đi ra khỏi phòng tôi ngay! –Linh lớn tiếng quát Tuấn, và sau đó là một cái đập bàn khiến ai cũng phải choáng váng.
-Kìa Linh! Mình... mình không cố ý thật mà!