khi còn yêu nhau, mỗi lần tôi xa Đà lạt đều có em ra tiễn. rồi tôi và em chia tay... hôm ấy, tôi lên xe mà chỉ có một mình. một cảm giác cô đơn vây lấy tôi. và tôi đã viết bài thơ này
Hồi đó mình dấu một nụ hoa nhài dúi vào tay nàng, ai ngờ mấy chục năm trôi qua nàng vẫn nhớ. Mình rất thích mùi hoa nhài. Bây giờ trước nhà mình vẫn trồng loài hoa ấy, thơm, dịu dàng, tinh khiết. Bài thơ này tặng nàng...Tamara.
Em đã cố gắng rất nhiều đó chứ. Đã muốn thật bình thường với anh, nhưng khi đứng trước mặt anh trái tim em không cho phép em bình thường được... Muốn nói rất nhiều, muốn khóc rất nhiều, em phải sống sao đây khi em nghĩ tới sống trong cuộc đời này mà thiếu mất anh... Em không muốn như thế đâu anh... Xin anh một lần... mở rộng trái tim đón em.