"18 tuổi - tôi đã biết mơ về một mái ấm… có hai người. Lời yêu chưa đợi hiểu hết vị ngọt nơi đầu môi, anh đã phải xa tôi để vào thành phố học đại học, để lại trong tôi nỗi nhớ cồn cào, nơi trái tim hồng tuổi 18 lần đầu gõ nhịp yêu thương...".
Cảm ơn bạn sau những mệt mỏi đời thường lại nhớ đến tôi, từ nơi xa gọi về chỉ để nghe giọng nói. Thời gian trôi đi thời gian nào có đợi, 10 năm trời sao bạn mãi băn khoăn?
Anh có yêu em không?" "Có". "Yêu như thế nào?" Duy tròn mắt nhìn Vân một thoáng, hơi bối rối: "Thì... cũng như mọi người yêu nhau". Vân đỏng đảnh: "Ứ, ứ cần anh nói thế. Phải cụ thể hơn cơ". Duy dụi tắt điếu thuốc lá, cố nén tiếng thở dài, giọng nói đã có phần khang khác: "Em vẫn bảo tình yêu là một khái niệm trừu tượng cơ mà".