máu của Nhung thấm đỏ bên ngoài hộp. Bên trong là một chiếc cà vạt trông khá lịch lãm, cạnh đó là một cái thiếp có những dòng chữ Nhung viết vội: “ Tặng anh yêu của em, chúng ta sẽ mãi ở bên nhau anh nhé”.
Sự lãng mạn của tình yêu lúc mới “khai hoa” với khi đã kết trái thật khác nhau một nước một lửa, nhất là giữa quan điểm của chàng và nàng. Và chính những bất đồng kiểu lãng xẹt thế này đã tạo nên những xung đột trong gia đình. Chuyện cũ mà cũng khó có thể làm ngơ được.
Nó rất đẹp. Phải, ngay cả một đứa luôn bị chê là thiếu óc thẩm mĩ như tôi cũng nhìn nhận rằng nó rất đẹp. Nó lại rất thông minh. Chỉ một điều, nó quá vô tâm.
Hãy yêu anh em nhé! Để mỗi buổi sáng thức dậy căn phòng xung quanh như rộng thêm ra, bầu trời qua khung cửa sổ cũng như cao hơn và những cơn gió như hát lên một giai điệu nhẹ nhàng khiến lòng em tươi mát.
Ngẫu hứng nào mà nhà thơ nữ đã tha thiết với tuổi hoa của một đời người như thế? Mùa kết trái có khi ngọt khi chua, khi sai mọng khi đèo đọt, sâu rữa. Nhưng hình như khi đã trưởng thành rồi người ta thường ít nhiều thèm thuồng nhìn lại tuổi thơ mình với tiếc nuối.
...Tiếc nuối với ân hận, anh cầu mong sao cho các em còn giữ mãi được những hồn nhiên vô tư của tuổi mình, để màu áo trắng kia đừng vội bay, để...