Với em, dẫu khi yêu ta đã trao nhau nhiều thứ; nhưng có lẽ điều thiêng liêng và tuyệt vời nhất vẫn là cái nắm tay đầu tiên. Em luôn nhớ lại khoảnh khắc anh nắm tay em với một niềm xúc động vô bờ. Đó là lúc thời gian như ngừng trôi, không gian như cô đặc lại, chỉ có cảm xúc là dài ra, lan tỏa đến vô cùng.
Ngẫu hứng nào mà nhà thơ nữ đã tha thiết với tuổi hoa của một đời người như thế? Mùa kết trái có khi ngọt khi chua, khi sai mọng khi đèo đọt, sâu rữa. Nhưng hình như khi đã trưởng thành rồi người ta thường ít nhiều thèm thuồng nhìn lại tuổi thơ mình với tiếc nuối.
...Tiếc nuối với ân hận, anh cầu mong sao cho các em còn giữ mãi được những hồn nhiên vô tư của tuổi mình, để màu áo trắng kia đừng vội bay, để...
Anh yêu em! Yêu em đến mức chỉ cần một ai đó nhắc đến cái tên giống như tên em là anh như vỡ oà... Anh sợ người khác thấy mình lén chùi vội giọt nước mắt mà anh khóc... vì em.