Anh à! Dẫu biết giờ này, nơi ấy anh đã thuộc về một người khác, em vẫn muốn được gọi anh như thế, như ngày xưa em vẫn thường như thế! Em vẫn thế, vẫn trẻ con, đỏng đảnh và thích làm theo ý mình như thế, có khác chăng chỉ là chẳng còn người để lườm nguýt và giận dỗi như những ngày xưa nữa... Anh giờ xa quá rồi, xa như một giấc mơ chưa bao giờ là thật; để trong những muộn phiền mộng mị em khóc, đến lúc giật mình tỉnh giấc mới biết mình mơ... Lại xa xót nhìn chiếc nhẫn nhỏ xinh như lời hứa đợi, vẫn yên ả trên tay đợi một ngày... không bao giờ có thật!