Ngẫu hứng nào mà nhà thơ nữ đã tha thiết với tuổi hoa của một đời người như thế? Mùa kết trái có khi ngọt khi chua, khi sai mọng khi đèo đọt, sâu rữa. Nhưng hình như khi đã trưởng thành rồi người ta thường ít nhiều thèm thuồng nhìn lại tuổi thơ mình với tiếc nuối.
...Tiếc nuối với ân hận, anh cầu mong sao cho các em còn giữ mãi được những hồn nhiên vô tư của tuổi mình, để màu áo trắng kia đừng vội bay, để...
Bây giờ thì cảm xúc về anh trong tôi đã lắng lại thành một khối, tôi cũng không biết là nỗi nhớ hay nỗi đau nữa, chỉ thấy tim mình nhói lên một nhịp mỗi khi bắt gặp màu hoa ấy, chỉ bởi vì tôi đã quá yêu anh...
“Chỉ là cảm giác của sự hụt hẫng. Dẫu có mất mát dẫu có đau khổ nhưng người con trai ấy vẫn phải tiếp tục bước đi. Có lẽ đó là điều quan trọng nhất của cuộc sống khiến những người đang phải xa nhau vơi đi bớt nỗi chờ mong...” Giật mình... Hắn đột nhiên trở dậy giữa đêm.