Anh Di gần năm mươi tuổi nhưng mọi người ở cơ quan đều gọi anh là anh vì anh vẫn còn độc thân. Không gọi anh là anh cũng không được. Anh trợn mắt bảo bọn trẻ: “Làm việc ở cơ quan là đồng nghiệp, không phải họ hàng thân thích, không có chú bác cô dì nào ở đây hết. Phải gọi là anh, anh tuốt... nhớ không?”.
Rùi mấy hum nay trời mưa . Hic . Ngưu Lang Chúc Nữ gặp nhau ấy mà. Hừm. Kể mọi ng nghe nhé . Ai chưa biết thì nghe . Biết rồi cũng nên nghe lại. Hay lém.
Lạnh lùng và ấm áp - Nghỉ tiết. Em đạp xe lơ ngơ giữa phố. Hình như mọi thứ đẹp hơn khi mình đi chậm lại thì phải. Mấy con phố này ngày nào em chẳng ngang qua, vậy giờ có vài thứ thấy lạ quá. Như cái cây Osaka đứng góc phải công viên nè, hóa ra dưới gốc của nó có mọc cỏ ba lá. Sao em không biết nhỉ?
Lần đầu gặp em gặp anh cũng chỉ vì sự tò mò, vì những lời người đó nói về anh, và em đã muốn thử bản lĩnh của mình thế nào, vậy mà em thua cuộc trước anh.