$$$$$$....^+^ ngoi sang tuong lai (*_^)$$$$$........
Hay~ cho di va` ban se~ nha^n lai duoc nhung~ gi` minh` mong muo^n. Hay~ ye^u di va` cuo^i cung` ban se~ duoc ye^u.Hay~ song^ he^t minh` va` cuo^c doi` se~ mim? cuoi` voi ban.Hay~ ye^u thuong con nguoi` va`chua^n? bi don nha^n su a^m ap va` nie^m` vui trong trai tim ban..boi? kho^ng co gi` de^n` dap duoc tinh` ye^u bang` chinh tinh ye^u..(*+*) (@_@) (~$~)
ùa đông xa nhà, thị xã như lạnh hơn. Mọi người chỉ muốn nằm trong chăn hay ngồi bên chậu than hồng để xua đi cái rét. Nó thì khác. Nó muốn được ngồi sau xe để người ấy đưa đi lang thang trên nhữg con đường đã quá đỗi thân thương. Để rồi khi hai tay đã lạnh cóng thì nó thích thú áp vào lưng người ấy để nghe tay mình ấm dần lên. Người ấy cười và bảo nó khôn ghê. Vậy mà trên lớp dù đã đóng kín cửa nó vẫn rên rỉ kêu cóng tay quá. Người ấy cười cười rồi đưa nó đôi găng. Nó chỉ lấy một chiếc mà sao vẫn ấm cả hai tay. Đôi găng tay bạn tặng nó cất kín trong hòm. Người ấy có biết… Mùa đông nó không hề lạnh!
Có khi tôi vẫn ngồi nhớ về em từ một miền xa, xa lắm… Xa… bởi những tin nhắn thưa dần với nội dung mỗi lúc lại mang một màu bình yên giả tạo, như chừng những câu chữ chưa là ý, càng chẳng là tình…
Con ngựa có tính huênh hoang, khoác lác, ra khỏi nhà là nó nện bốn cái vó xuống đất, nghe ròn hơn gõ mõ làng, hí váng cả tai hàng xóm. Một hôm trời chưa sáng hẳn, ngựa còn đang ngủ say, chủ nhà đã ra bắt ngựa cưỡi đi chợ.