Từ lần đầu gặp anh, em vẫn còn nhớ anh mặc chiếc sáo sơmi sọc to bảng, đang cặm cụi cùng chuyên gia người nước ngoài chỉnh sửa chiếc máy game. Lúc đó thật lòng em nghĩ anh là người em tìm...
Mưa rơi ....đưa tay ra hiên nhà...từng giọt ..từng giọt rơi vào lòng bàn tay,lạnh lắm.Mưa đẹp,nhưng rất lạnh...lạnh khi bên cạnh không có anh....lạnh khi trong tim có 1 vết thương chưa lành....Mưa rơi......nước mắt rơi từ lúc naò....em cũng k wan tâm đến điều đó nữa......
Nhà tôi có một vườn cây, bốn mùa cây xanh lá. Ba tôi bảo đây là căn nhà thừa tự từ đời ông cố để lại cho nên không được quyền bán. Vì thế mà dù có thể mua một căn nhà khác trong phố để đi lại dễ dàng hơn, gia đình tôi vẫn ở trong căn nhà cổ cách phố đến mười cây số này.
Chàng trai và cô gái họ sống yên bình nơi làng quê thời gian học cùng cấp 3 họ đã yêu nhau thật đấy. một tình yêu của tuổi học trò bao kỷ niệm và rồi họ cũng phải chia tay nhau để tìm kiếm tương lai sự nghiệp, một buổi chiều thật buồn...