Nàng lặng lẽ ngồi khuất phía góc quán, đếm thời gian chậm chạp lướt qua những tia nắng cuối chiều mỏng manh. Anh chủ quán khẽ khàng đặt ly cà phê xuống bàn: "Lại đợi chàng hoàng tử muộn giờ phải không? Đừng buồn làm gì cô bé ạ. Khoảnh khắc thú vị thế này nên thưởng thức cà phê và lắng nghe hương vị của nó tan vào làn nhạc du dương của Trịnh Công Sơn, em sẽ thấy cuộc đời này tuyệt diệu lắm".
Nhà của Diễm ở cuối con đê. Diễm hay mơ mộng, tự thêu dệt đám cưới của mình sẽ đi qua con đê chạy dài. Khi đó thì chiếc váy cưới có dải khăn voan của Diễm sẽ quệt hẳn xuống lối đi đầy cỏ và những bông hoa trinh nữ màu tím biếc. Diễm tưởng tượng nhà chú rể sẽ có một giàn hoa giấy màu hồng phớt. Ngày cưới sẽ treo lên đó hình thù của những con thú ngộ nghĩnh.