Không cần nhìn, tôi cũng biết đó là anh. Cái giọng quen thuộc và hết sức ân cần này thường xuất hiện bên cạnh, không làm tôi bất ngờ nhưng cũng không hề dễ chịu. Tôi ngước lên, khẽ cau mày, né người sang một bên:
Ngẫu hứng nào mà nhà thơ nữ đã tha thiết với tuổi hoa của một đời người như thế? Mùa kết trái có khi ngọt khi chua, khi sai mọng khi đèo đọt, sâu rữa. Nhưng hình như khi đã trưởng thành rồi người ta thường ít nhiều thèm thuồng nhìn lại tuổi thơ mình với tiếc nuối.
...Tiếc nuối với ân hận, anh cầu mong sao cho các em còn giữ mãi được những hồn nhiên vô tư của tuổi mình, để màu áo trắng kia đừng vội bay, để...