Tôi sẽ mỉm cười nhiều hơn trước những bất hạnh của riêng mình và biết im lặng chia sẻ nỗi đau của mọi người. Tôi sẽ dùng nhiều thời gian để nhìn lại những hạnh phúc đang có và bớt dằn vặt mình về những nhược điểm vốn dĩ của bản thân.
Em giấu nỗi buồn vào tận đáy con tim Em đợi mong, khắc khoải, mỏi mắt tìm Anh lạc lối nơi nào anh yêu hỡi ? Để vai gầy em lạnh đợi từng đêm
Sáng em đi và chiều ấy em về. Tôi biết vậy nhưng không muốn nhớ thật rõ ràng, chính xác là lúc nào. Hình như đó là quy luật! Quy luật của những hạt sương xoay vần trên lá, sáng đi tối lại về, quá bình thường và đơn giản đến nỗi người ta chẳng cần để ý đến. Và cũng đơn giản đến nỗi tôi và em chẳng còn có nhau.
Những hôm hai người tranh cãi mà tôi không chịu thua, anh đều nhấc bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi thích cái cảm giác vừa sợ vừa sung sướng ấy.