Trên chuyến xe liên tỉnh ngay đêm hôm đó, phóng vun vút về thị trấn X, tôi thẫn thờ tưởng mình mộng du. Chiếc xe như đang bay. Tôi cũng thấy mình như đang bay. Trước mặt là bóng tối đen ngòm. Và suốt đêm, thứ duy nhất tôi cảm thấy là bóng tối, xen kẽ đôi lúc là gương mặt tôi lúc ẩn lúc hiện trên kính cửa xe, mỗi lúc có ánh sáng từ đâu đó len vào. Nghe bảo là gia đình đã đem xác Phương về. Ngày mai sẽ làm đám tang
"18 tuổi - tôi đã biết mơ về một mái ấm… có hai người. Lời yêu chưa đợi hiểu hết vị ngọt nơi đầu môi, anh đã phải xa tôi để vào thành phố học đại học, để lại trong tôi nỗi nhớ cồn cào, nơi trái tim hồng tuổi 18 lần đầu gõ nhịp yêu thương...".