Thôi đã qua đã qua, thà rằng mình chia li. Cho đôi mi mau khô thà đừng thương nhớ. Dẫu biết bên em anh đã sai, thà để em đi. Xót xa bên nhau xin đừng nuối tiêc chi!
Cánh hoa tàn rơi rụng trong thê thảm Chỉ mình ta chết lặng dưới đêm mưa.Từng giọt lệ cứ lăn dài trên má của người hồng nhan ... Trong bóng tối lạnh lẽo chỉ có một bóng hình mòn mỏi trông về một khoảng tối xa xăm nào đó ... Nước mắt cứ rơi , rơi hoaì, rơi mãi chảy lai láng tâm hồn . Tất cả đã tàn phai người của ngày hôm nay còn nữa không ? Hay chỉ còn một bóng hình vô tình không hay biết đến ai đang mòn mỏi . nước mắt kia dường như đã chảy cạn ... Dường như người con gái đó đã chán nản khi nghe anh nói " Mong người đó quên đi tất cả " ... Khoảng cách ngày cằng xa xăm phải không .. ? Một bức tường vô hình ngăn cản hai trái tim lạnh lẽo ...
Peter và Tina đang ngồi trong công viên. Họ không làm gì khác, chỉ biết ngồi ngắm nhìn bầu trời trong lúc tất cả các bạn bè đang đùa vui với một nửa của mình.
Ngẫu hứng nào mà nhà thơ nữ đã tha thiết với tuổi hoa của một đời người như thế? Mùa kết trái có khi ngọt khi chua, khi sai mọng khi đèo đọt, sâu rữa. Nhưng hình như khi đã trưởng thành rồi người ta thường ít nhiều thèm thuồng nhìn lại tuổi thơ mình với tiếc nuối.
...Tiếc nuối với ân hận, anh cầu mong sao cho các em còn giữ mãi được những hồn nhiên vô tư của tuổi mình, để màu áo trắng kia đừng vội bay, để...