Em vừa làm khổ con vừa làm khổ anh. Rồi còn bản thân em nữa chứ, em cũng là con người cũng có những tình cảm của mình, vì anh là người đàn ông duy nhất trong đời em, nên em không thể nào quên anh được, trong khi anh cứ xa vời vợi cả trong ý nghĩ và khoảng cách không gian.
Ngày đó tôi gặp nàng vào một buổi chiều mùa thu, những hạt mưa thu lắc rắc, rải nhẹ lên tóc em, kết thành những chuỗi ngọc. Nàng đứng nép mình, trú mưa dưới cây hoa sữa trước cổng trường, trông như một nhành lan trắng dịu dàng, tinh khiết đến trong ngần. Tôi như một làn gió nhẹ trườn tới bên em, thảng thốt.