"18 tuổi - tôi đã biết mơ về một mái ấm… có hai người. Lời yêu chưa đợi hiểu hết vị ngọt nơi đầu môi, anh đã phải xa tôi để vào thành phố học đại học, để lại trong tôi nỗi nhớ cồn cào, nơi trái tim hồng tuổi 18 lần đầu gõ nhịp yêu thương...".
Lời Cuối Cho... vậy là cuối cùng anh cũng phải tự mình dứt bỏ tiếng gọi thân thương đó. Tình yêu giuax anh vaf em. rồi đây sẽ chỉ là dĩ vãng – một dĩ vãng buồn, không bình yên.anh da ko không đủ can đảm hay anh quá nhut nhat để đối mặt với ngăn cản của thoi gian?! Dù sao đi nữa anh vẫn phải mất em – mất đi tình yêu của mình.
Anh không đẹp trai, hào hoa, phong nhã như người yêu đầu tiên của tôi ở trường đại học. Nhưng anh có công việc ổn định, thu nhập tạm ổn và nhất là anh hiền lành, chất phác...