Chiếc tàu thủy lướt đi, trên boong có rất nhiều người đang tận hưởng kỳ nghỉ thoải mái trên biển kéo dài ba ngày. Ở lối đi phía trước tôi là một người phụ nữ nhỏ bé trong bộ quần áo màu nâu nhạt. Đôi vai bà hơi khom lại, mái tóc trắng được cắt ngắn quá vai.
Em và anh xa nhau khoảng 1 tháng, đó là lúc anh đi công tác ở thái lan, e đang đi ở phố lời bài hát cũ mà chúng ta thường nghe bỗng vang lênngười yêu ơi đừng bao giờ cách xa, mãi mãi diệu kỳ là tình yêu chúng ta và ta biết một điều thật giản dị, càng xa em anh càng thấy yêu thêm.. thế là em chợt nhớ ...