Chiều, chạy xe về nhà, đi qua những con đường, những ngôi trường rực đỏ hoa phượng, lòng tôi ngẩn ngơ. Mùa hè đã về. Ký ức xôn xao bao kỷ niệm trong trẻo thời áo trắng hồn nhiên, ngây thơ...
Tôi chấp nhận tha thứ cho Nghĩa nhưng từ sau hôm đấy, tôi bỗng dưng thấy Nghĩa không còn già dặn như trước nữa. Tôi thấy Nghĩa luôn bắt tôi làm cái này, cái khác để phù hợp với cậu ấy. Tôi tự nhìn lại mình, tự lúc nào tôi đã biến mình thành cô bé xì tin 18 tuổi