Gia đình tôi rời quê đã lâu lắm rồi, những thói quen đã có nhiều thay đổi, kỷ niệm ngày xưa cũng đã mờ dần. Nhưng đâu đó vẫn đọng trong trí nhớ tôi màu đỏ của hoa gạo. Những cây gạo già nua đứng sừng sững một góc trời, nở suốt tháng ba, tháng tư.
Anh biết không, em mong lắm ngày nhận được thiệp cưới của anh, vì anh và vì em. Nhiều khi em hỏi sao anh không lập gia đình, anh bảo rằng chưa có người thích hợp hay đang chờ, em thấy lòng mình nặng nề lắm. Em biết em đã làm anh tổn thương anh nhưng anh ơi, chuyện đã qua đi 7 năm rồi, tất cả bây giờ chỉ còn là kỉ niệm
Khi cậu ko cần tôi nữa ... tớ sẽ đi ... đi đến nơi cậu ko thấy ... để cậu có thể dễ dàng wên tôi ... Còn khi cậu thực sự cần tôi ... thì tôi sẽ lập tức có mặt ... Đừng hỏi vì sao tôi lại thế ... !!! ... Dù có 1 ngàn lần tôi vẫn trả lời cậu rằng ... Vì tôi yêu cậu ...