 Chiếc Phong Cầm Trong Nhà Thờ Cổ Nơi tôi ở trọ gần một nhà thờ. Mỗi buổi chiều, sau khi ăn cơm xong, tôi thường ngồi ở ghế xích đu trước hiên nhà, nhìn thiên hạ đi lễ và chờ đợi tiếng chuông vang lên báo hiệu buổi lễ tối bắt đầu. Không hiểu sao tiếng chuông kia quyến rũ tôi rất nhiều. Như con chó của Pavlov đã có phản ứng ứa nước miếng mỗi khi nghe tiếng chuông rung dù không có miếng thịt trước mặt, tâm hồn tôi cũng có phản ứng khát khao mãnh liệt một đức tin mỗi khi nghe chuông nhà thờ đổ, dù tôi không phải là một tín đồ Thiên Chúa giáo.
|
|
Nỗi buồn xâm chiếm..! Tình yêu 4năm, chia tay rồi, ko hết nhớ nhau quay lai rồi, bây giờ thế naò..?buồn không, thay đổi gì, yêu đuơng gì, hay chỉ là những đứa trẻ chạy theo tình yêu, để rồi xanh xao, nhạt nheõ, gieo bao nhiêu nỗi buồn vào lòng nhau...để rồi chia tay..ko hợp nhau nữa, chia tay la điều tất yếu..tốt đẹp.Giải thoát cho nhau..!nhưng thoát gì nhỉ..?ai mà biết được...thấy tiêng Việt có từ Giải Thoát mà, nói cho đúng hoàn cảnh thôi,.ko biết trên má em giờ đây có còn những hạt mưa mặn mùi muối nữa ko em nhỉ..?
|