Khi anh hỏi em có cho anh cơ hội trở thành một phần cuộc sống của em không, em chẳng trả lời, nhưng để tay em nguyên trong tay anh. Đâu cần phải nói ra, anh đã có câu trả lời rồi đó.
Gió mùa lại tràn ngập khắp các con đường, mang theo cái lạnh giá bất chợt ùa về. Tôi bước đi chậm rãi, đầu nghĩ mung lung những gì chính tôi cũng không rõ nữa. Đã bao lâu lại mới bước trên con đường này, một ngõ nhỏ và hẹp, lòng tôi có một cái gì đó lắng đọng lại, mà cũng có thể là rạo rực lên.