Em cũng có một bài thơ như thế, ba giờ sáng còn ngồi đọc cùng anh, chiếc điện thoại ấm lên trong tay, nối những vần thơ không đề viết trong ngày nhiều gió. Em vẫn nhớ những bài thơ ấy, được thì thầm giữa nhịp thở nhẹ thật nhẹ của đêm, có lúc say sưa có khi lặng nhịp, vần thơ xếp lại hẹn ngày mới lên.
... Con biết ở nơi xa Mẹ vẫn luôn yêu thuơng con luôn là niềm tự hào niềm kiêu hãnh của con!Giờ con mới biết con đã may mắn và hạnh phúc nhuờng nào khi đuợc là con của Mẹ, khi đã đuợc Mẹ sinh ra.
Có một người ... sẽ phải khóc một mình Có một người lại way về cuộc sống lúc trước....và thôi cái mơ ước ấy Có một người ... sẽ đợi ... đợi lời hứa của một người... Có một người sẽ mãi mãi không còn có thể vô tư mỗi ngày... Có một người sẽ..không wên được cái hương vị ngọt ngào đó...
Em làm sao nhầm được khi hình bóng anh vẫn ngạo nghễ trong trái tim em, khi trong từng giấc ngủ em vẫn mơ về anh. Em nhắm mắt lại, cố gắng xoá đi tất cả, nhưng vô ích, một cái gì đấy trong em vừa vỡ vụn.