Tình yêu giống như một loài thực vật tự sinh tự diệt và cứ tự lớn lên theo thời gian, nhưng thực ra nếu nóng quá nó sẽ tự bốc hơi và lạnh quá nó sẽ tự đóng băng chứ không vĩnh hằng như ta tưởng. Tình yêu là có thật, chỉ có điều mình nhận ra sớm hay muộn mà thôi, chính tình yêu của em đã lừa dối em trong mê mải.
Tôi học ở một ngôi trường nhỏ nhưng rất đẹp. Muốn đến trường, tôi phải chọn một trong hai lối. Một là đường cái tráng nhựa, dọc theo dãy phố có nhiều hiệu chạp phô của người Hoa. Nhưng tôi sợ cái bót có rào mấy vòng kẻm gai và chông chênh phía trước một chuồng cu cao lêu nghêu. Bên trong, một người lính bồng súng, nhìn ra bốn phía như một vị ác thần canh giữ nơi bí hiểm.
Gió thổi. Mây bay. Lá Rơi. Cành rụng. Những hình ảnh này như nói lên sự tan vỡ, sự chia xa, sự thay đổi của cuộc đời, như nói lên cảnh quang u buồn của cõi thế :
Hàng xóm nhà tôi là những người kì quặc. Bọn trẻ chúng tôi thường gọi họ là Jack “điên” và Ruby “mũi đỏ”. Họ ngồi ngoài hiên uống rượu cả ngày. Tất cả những gì chúng tôi có thể nghe họ nói là: “Bọn nhóc! Tránh xa những chậu hoa hồng ra!”.