Em đến chỗ tôi toàn vào những lúc không ngờ nhất, giữa trưa trời nắng chang chang, giữa khi trời đang mưa tầm tã hoặc khi quán vắng khách, tôi đang gác chân tán gẫu với bạn bè.
Nếu kem tan, nhớ vứt que vào thùng rác Kem không tan – Hãy tìm người khác làm nó tan! Từ lâu lắm rồi, tại ngôi làng nọ, có một gia đình sống rất hạnh phúc. Người chồng là một thương gia giàu có. Ông vốn là người thành phố. Thời trai trẻ ông đem lòng yêu một thôn nữ có nụ cười rực rỡ như tia nắng và tính tình ngang bướng như một cơn gió hoang dã trên thảo nguyên. Họ lấy nhau rồi chuyển đến vùng quê yên tĩnh này. Nhưng rồi sau khi sinh cậu con trai đầu lòng Sukan, ông bị cuốn vào những chuyền buôn bán xa nhà, để lại người vợ một mình vò võ nuôi con. Những tia nắng trên môi bà ngày càng nhợt nhạt.