Một bận về thăm quê, được người bạn biếu cho nhánh mận ghép, ba đem về trồng chỗ góc sân sau nhà, tỉ mẩn chăm chút tưới nước bắt sâu. Theo thời gian cây mỗi ngày mỗi lớn.
“Mẹ không nói nhiều nữa đâu nhưng mẹ nhất định không để con đi”- Mẹ nói với Lan, rồi quay sang Hùng, người yêu của cô: “Bác tin cháu sẽ đủ sức giữ con gái bác lại”. Hùng nhìn Lan, nói như vớt vát:
Họ rời con tàu Oâi-ma-chi tạu ga Gi-y-u-gao-ka, và người mẹ nắm tay Toot-tô-chan đi ra cổng soát vé. Tốt-tô-chan chưa đi tàu bao giờ nên em không muốn trả lại cái vé quý giá mà em đang nắm chặt trong tay. - Cháu giữ lại cái vé này được không? – Tốt-tô-chan hỏi người soát vé. Bác liền trả lời: